Category Archives: People

Magnum Photos and its founder photographers

In early 1947, Henri Cartier-Bresson, with Robert Capa, David Seymour (a.k.a Chim), William Vandivert and George Rodger founded Magnum Photos.

Capa’s brainchild, Magnum was a cooperative picture agency owned by its members. The team split photo assignments among the members. Rodger, who had quit Life in London after covering World War II, would cover Africa and the Middle East. Chim, who spoke most European languages, would work in Europe. Cartier-Bresson would be assigned to India and China. Vandivert, who had also left Life, would work in America, and Capa would work anywhere that had an assignment. Maria Eisner managed the Paris office and Rita Vandivert, Vandivert’s wife, managed the New York office and became Magnum’s first president.

Magnum’s mission was to “feel the pulse” of the times and some of its first projects were People Live Everywhere, Youth of the World, Women of the World and The Child Generation. Magnum aimed to use photography in the service of humanity, and provided arresting, widely viewed images.

Advertisements

Khẩu hiệu của Trung Nguyên vô nghĩa về truyền thông?

Nội dung nổi bật:

– Ông Nguyễn Thanh Sơn, Tổng giám đốc T&A Ogilvy cho rằng: “Sẽ rất khó để mọi người tin theo rằng giá trị thực sự của Trung Nguyên là “tính sáng tạo” nếu như Trung Nguyên vẫn giữ màu sắc ảm đạm và âm u trong màu chủ đạo như hiện nay, rất khó để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như họ vẫn viết ra những lời lẽ đại ngôn đao to búa lớn và phần lớn là vô nghĩa…”.

– Kêu gọi lòng yêu nước, ủng hộ hàng nội một cách rầm rộ có thể tăng cường nhận biết về thương hiệu Trung Nguyên, nhưng sẽ làm công chúng lẫn lộn và cuối cùng là nhầm lẫn những giá trị cốt lõi của thương hiệu này

– Muốn “dẫn dắt” người tiêu dùng, một thương hiệu phải có một “lý tưởng lớn”, hay nói một cách khác, nó phải có một cách nhìn riêng, một quan điểm riêng của nó đối với thế giới.

Những ồn ào mà ông chủ cà phê Trung Nguyên tạo ra trong thời gian gần đây cho thấy phản ứng của một cái nhìn có thể nói là thiển cận của một số thương hiệu Việt Nam trước sự hiện diện của các thương hiệu toàn cầu lớn.

Thay vì tìm hiểu để học hỏi, tìm ra một “đại dương xanh” để cạnh tranh thì ông Vũ lại dè bỉu uy tín thương hiệu đã được toàn thế giới công nhận của họ.

Cũng trong năm 2003, khi tôi “chất vấn” “chiến lược gia” cho thương hiệu cà phê Trung Nguyên về bản sắc thương hiệu của họ, tôi đã không có được câu trả lời. Đòi hỏi người tiêu dùng hiện đại thể hiện tinh thần yêu nước của họ bằng cách sử dụng sản phẩm của mình là một cách “thương mại hóa” lòng yêu nước của người dân vì lợi ích cá nhân một cách không sòng phẳng.

Đó là lý do tôi tin trừ phi có những thay đổi mang tính cách mạng, thương hiệu quán cà phê Trung Nguyên rất khó có thể cạnh tranh với các thương hiệu toàn cầu như Starbucks.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ, người sáng lập Tập đoàn Cà phê Trung Nguyên – Ảnh Vneconomy

Vậy thì Trung Nguyên (hoặc những thương hiệu khác của Việt Nam) nên làm gì nếu muốn thực sự cạnh tranh được với những thương hiệu quốc tế đã và sẽ tiếp tục thâm nhập thị trường Việt Nam?

Trước tiên, anh Đặng Lê Nguyên Vũ nói đúng, để thành công cần phải có một câu chuyện thương hiệu hấp dẫn người tiêu dùng. Nhưng trong thời đại cạnh tranh hiện nay, “một câu chuyện thương hiệu hấp dẫn” không đủ.

Muốn “dẫn dắt” người tiêu dùng, một thương hiệu phải có một “lý tưởng lớn”, hay nói một cách khác, nó phải có một cách nhìn riêng, một quan điểm riêng của nó đối với thế giới, và phải có một cái nhìn vào bên trong thương hiệu của mình để tự hỏi “liệu thương hiệu (chứ không phải sản phẩm) của tôi sẽ đem lại điều gì tốt đẹp cho Việt Nam và thế giới?”.

Thưở ban đầu, những lý tưởng lớn còn mang tính “chức năng”: Ford tin rằng nước Mỹ sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu không chỉ tầng lớp thượng lưu quí tộc mà mỗi gia đình Mỹ đều có một chiếc xe ô-tô (đó là lý do tại sao người ta gọi ông là người “dân chủ hóa” ngành xe hơi). Bill Gates tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu như mỗi một người đều có một máy tính chứ không chỉ những viện nghiên cứu hay trường đại học. Viettel tin tưởng rằng Việt Nam sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu như tất cả mọi người đều được dùng điện thoại di động.

Nhưng càng về sau, những giá trị này càng mang tính tinh thần, hay “lợi ích cảm tính”: Starbucks tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu con người luôn có một nơi thứ ba để suy ngẫm. Fanta tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu con người lớn chậm đi và có nhiều thời gian hơn cho tuổi thơ. Louis Vuitton tin rằng con người sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu họ phục hưng sự lãng mạn của những chuyến du hành. Adidas tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu con người tin rằng không có gì không thể.

Đó đều là những giá trị mang tính nhân văn, nhưng những giá trị mang tính nhân văn như vậy đều xuất phát từ hiểu biết sâu sắc của họ về những giá trị mà thế giới đang thiếu, chưa quan tâm hay đánh mất dần đi, đồng thời, những giá trị nhân văn này cũng giao thoa với những giá trị cốt lõi của thương hiệu mà họ sở hữu.

Cho nên, nếu như coi “sức sáng tạo” là giá trị mà Trung Nguyên đưa tới cho đất nước và con người Việt Nam (hay cho thế giới) thì cần phải đi tiếp một bước nữa sâu hơn: quan điểm về “sức sáng tạo” của Trung Nguyên là gì, lợi ích cảm tính mà “sức sáng tạo” sẽ đóng góp cho xã hội hay con người Việt Nam là gì, và làm cách nào để “thu hẹp hóa” và “cá biệt hóa” quan điểm của Trung Nguyên về tính sáng tạo, điều mà chúng ta thấy Đặng Lê Nguyên Vũ chưa làm được.

Nhưng vấn đề ở chỗ, một “lý tưởng lớn” chỉ được mọi người tin, ủng hộ và cùng theo đuổi nếu như lời nói đi đôi với việc làm (walk the walk and talk the talk).

Sẽ rất khó để mọi người tin theo rằng giá trị thực sự của Trung Nguyên là “tính sáng tạo” nếu như Trung Nguyên vẫn giữ màu sắc ảm đạm và âm u trong màu chủ đạo như hiện nay, rất khó để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như họ vẫn viết ra những lời lẽ đại ngôn đao to búa lớn và phần lớn là vô nghĩa như “Cà phê là Báu vật của Trời đất, là Di sản của Nhân loại và Giải pháp của Tương lai””, sẽ rất khó để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như câu khẩu hiệu của họ “chỉ có thể là Trung Nguyên” nghe như vừa len lén ôm xuống từ câu khẩu hiệu nổi tiếng “chỉ có thể là Heineken”, sẽ rất khó để có thể để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như họ vẫn tiếp tục sử dụng đội ngũ “người ảnh hưởng” mang đậm màu sắc hàn lâm già cỗi như hiện nay.

Lời nói không được chứng thực bằng việc làm, không nhất quán với thể hiện bên ngoài sẽ khó được công chúng chấp nhận và tin tưởng. Và vậy thì “lòng yêu nước” đứng ở đâu trong giá trị “tính sáng tạo”? Hãy bỏ qua việc đánh giá sự láu cá của ông chủ cà phê Trung Nguyên trong việc đòi hỏi thương hiệu của mình được “bao cấp” thêm “lòng yêu nước”-nhưng chỉ đứng thuần túy trên góc độ truyền thông, thì cùng một lúc xây dựng hai thông điệp hướng tới xã hội là điều hoàn toàn nên tránh.

Kêu gọi lòng yêu nước, ủng hộ hàng nội một cách rầm rộ có thể tăng cường nhận biết về thương hiệu Trung Nguyên, nhưng sẽ làm công chúng lẫn lộn và cuối cùng là nhầm lẫn những giá trị cốt lõi của thương hiệu này, và chính điều đó sẽ dẫn đến việc Trung Nguyên đánh mất bản sắc của thương hiệu mình, một bản sắc mà có thể có một số người cho rằng Trung Nguyên chưa bao giờ có (để lo đánh mất)

 

Đây cũng là điều thứ hai mà các thương hiệu nội địa cần tránh, nếu như thực sự họ có tham vọng xây dựng một thương hiệu toàn cầu. Đó là cái mà năm 2006, trong phát biểu nhân kỷ niệm 10 năm tập đoàn Ogilvy đặt chân vào Việt Nam, tôi gọi là cái bẫy “hội chứng thương hiệu Việt”.

Những suy nghĩ và phát biểu mang màu sắc “dân tộc chủ nghĩa” khó có chỗ đứng trong một thế giới phẳng như hiện nay- thế giới luôn hoan nghênh và chấp nhận những bản sắc riêng biệt- văn hóa thế giới hiện nay là một bức tranh khảm đa màu sắc, và mỗi một sợi chỉ là một màu sắc riêng biệt của một dân tộc, thậm chí một cá nhân-nhưng thế giới hiện đại mở ra đón nhận chứ không chấp nhận loại trừ.

Quay lưng lại với những giá trị chung của thế giới, dựa vào “tính lạ” của xuất xứ sản phẩm (“sản xuất từ vùng cao nguyên của Việt Nam”) trong khi sức hấp dẫn của “tính lạ” đó còn nhiều tranh cãi, một thương hiệu khó có thể thành công trong thị trường toàn cầu này.

Điều thứ ba, và cũng là điều cuối cùng mà tôi muốn nói, đó là một thương hiệu phải hiểu rằng, đừng hi vọng sự xuất hiện của anh ở thị trường thế giới là tấm passport đảm bảo cho thành công của anh và là cái cớ để anh lờ đi những thất bại ở thị trường nội địa. Làm sao anh có thể thành công ở một thị trường xa lạ với anh về văn hóa, nhận thức, tập quán, ngôn ngữ nếu như anh chưa chinh phục được khách hàng của thị trường nội địa? Mở một vài cửa hàng ở Nhật Bản, Singapore, Mỹ và gọi đó là “chinh phục thị trường thế giới” chỉ là một ảo tưởng mà thôi.

TheoNguyễn Thanh Sơn, T&A Ogilvy
Qua: Infonet

Source: http://www.brandsvietnam.com/2857-Khau-hieu-cua-Trung-Nguyen-vo-nghia-ve-truyen-thong

Phác họa vẻ đẹp điển hình của phụ nữ

Các nhà tâm lý học ở Anh vừa thực hiện một cuộc nghiên cứu, khắc họa nhan sắc điển hình của các cô gái đến từ những quốc gia khác nhau, trong đó có Việt Nam.

Thông thường, khi một phụ nữ được nhận xét là có nhan sắc “trung bình”, hẳn người phụ nữ đó sẽ khôngcảm thấy vui mừng nhưng nếu nhìn vào những bức chân dung dưới đây, rất nhiều phụ nữ sẽ cảm thấy ngạc nhiên trước mức độ xinh đẹp của những cô gái sở hữu nhan sắc “trung bình” ở nước mình.

Những bức hình này được tạo ra từ một phần mềm trộn ảnh trên máy tính, cho thấy một cô gái sở hữu nhan sắc trung bình với các đường nét phổ biến nhất. Một nhan sắc tưởng như “dễ bị đụng hàng” hóa ra lại thật xinh đẹp. Mỗi bức ảnh dưới đây đều được máy tính tạo thành từ hàng trăm bức ảnh ghi lại chân dung của hàng trăm phụ nữ đến từ một quốc gia nào đó.

Các nhà nghiên cứu tâm lý học ứng dụng ở trường Đại học Glasgow, Anh đã sử dụng một công cụ trộn ảnh đặc biệt trên máy tính, giúp nhận dạng những đường nét khuôn mặt chung nhất, phổ biến nhất nhằm tạo nên chân dung của một phụ nữ được cho là sở hữu nhan sắc trung bình nhưng mang tính điển hình của mỗi quốc gia.

Theo những nghiên cứu về mỹ học, vẻ đẹp dễ được chấp nhận nhất là vẻ đẹp thân thuộc, phổ biến, vì vậy, những cô gái này tuy sở hữu nhan sắc “trung bình” với các đường nét không có gì nổi bật thực ra lại rất “ưa nhìn”.

Kết quả mà trường Đại học Glasgow đưa ra ban đầu gặp phải một số ý kiến phản đối vì cho rằng nhan sắc trung bình không thể đẹp như vậy. Sau đó, đã có nhiều luồng ý kiến phản hồi cho rằng điều này hoàn toàn đúng theo quy luật trung bình vì theo quy luật này, những nét nổi trội, ưu việt và những nét nhược điểm, thiếu sót đều sẽ bị loại bỏ, tạo thành một gương mặt điển hình, phổ biến, “dễ coi”.

Thực tế, phương pháp nghiên cứu gương mặt điển hình đã có lịch sử ra đời từ hơn một thế kỷ nay. Trước đây, nhà nhân loại học Francis Galton, một người anh em họ của nhà bác học Charles Darwin (cha đẻ của học thuyết tiến hóa) đã đi tiên phong trong lĩnh vực nghiên cứu về gương mặt điển hình của các dân tộc hồi thập niên 1880.

Thời kỳ đó do công nghệ còn quá hạn chế nên mọi công việc đều phải thực hiện bằng tay. Francis Galton khi đó đã vẽ phác họa các bức chân dung phụ nữ chồng lên nhau để tạo thành một gương mặt điển hình.

Ngoài ra, dựa trên kết quả được tạo thành từ các bức chân dung khắc họa nhan sắc điển hình, có thể nhận thấy đây cũng đồng thời là những vẻ đẹp tự nhiên lý tưởng của mỗi dân tộc và kết quả này cũng hoàn toàn phù hợp với quan niệm phụ nữ là phái Đẹp.

standard-face-1

standard-face-2

standard-face-3

standard-face-4

standard-face-5

 

Hoa hậu, người đẹp thành “doanh nhân” bán ốc, bún đậu

Gặp người mẫu Trang Trần ở trên sàn diễn, nhìn cô điệu đà trong bộ váy diêm dúa, không ai nghĩ rằng một lát sau, cô sẽ đeo tạp dề vào lao vào bếp tất bật rán đậu, rán cốm cho khách.

Tự nhận mình là một trong những người đầu tiên khơi mào trào lưu bún đậu mắm tôm ở Sài thành, người mẫu Trang Trần cho biết cô quyết định mở quán trước hết là để phục vụ nhu cầu “nghiện” món ăn này của bản thân.

Bên cạnh đó, khủng hoảng kinh tế khiến thu nhập từ nghề người mẫu sụt giảm trong hai năm gần đây. Thấy “cát sê” ngày một giảm, cô quyết định mở quán từ tháng 8/2012 và nhanh chóng thấy rằng đây là một hướng đi đúng.

Cũng là một siêu mẫu và cũng chọn hướng đi giống hệt Trang Trần, ba tháng nay Thu Hằng có thêm một vai trò mới là chủ quán bún đậu mắm tôm. Trong khi quán của Trang Trần hướng đến mọi đối tượng khách hàng, “cơ ngơi” của Thu Hằng lại cách bài trí riêng để phù hợp với dân văn phòng.

Nằm trong trào lưu người đẹp mở quán ăn vặt, Hoa hậu Biển Nguyễn Thị Loan khiến nhiều người bất ngờ khi mở một quán ốc “mini” với diện tích chưa đến 10 mét vuông, nằm trong con ngõ nhỏ tại Hà Nội.

Lý giải vì sao không chọn những lĩnh vực khác “sát sườn” với danh hiệu Hoa hậu hơn như hàng hiệu, thời trang, cô cho biết mở quán ốc không cần nhiều vốn. Món này cũng không kén người ăn, quán không cần cầu kỳ, nên có vẻ phù hợp nhất với người non nớt về kinh nghiệm buôn bán, sắp ra trường như cô.

Trang-Tran-a-1374658124_500x0.jpg
Người mẫu Trang Trần trên sàn diễn và khi quay về với quán bún đậu mắm tôm của mình.

Nghề người mẫu, đi dự event có thể mang lại “cát sê” nghìn đô. Tuy nhiên, giờ đây cả ba người đẹp đều hài lòng với công việc bán đồ ăn vặt, thu tiền lẻ vài chục nghìn đồng mỗi phần. Ở quán của Trang Trần, một suất bún đậu đầy đủ có giá 65.000 đồng, hay quán ốc của Hoa hậu Nguyễn Thị Loan, giá các món dao động từ 65.000 đến 95.000 đồng một đĩa.

“Cái chính là sự ổn định. Cát sê từ việc đi diễn, đi show không phải có liên tục. Trong khi thu nhập từ quán lúc nào cũng đều đều”, người mẫu Trang Trần cho biết.

Thu nhập từ nghề người mẫu không hẳn cao. “Chụp hình cho nhãn hiệu, đi dự event thì còn được. Còn chụp hình cho tạp chí nhiều khi chỉ đủ xăng xe đi lại. Đi dự chương trình truyền hình thì còn “lỗ” tiền son phấn, quần áo”, Trang Trần kể. Một năm nay, quán bún đậu đã mang lại nguồn thu ổn định, cho phép cô có thể dùng toàn bộ số tiền cát sê mang đi làm từ thiện.

thu-hang-1374658124_500x0.jpg
Người mẫu Thu Hằng vừa là chủ quán bún đậu mắm tôm, vừa phụ trách nhân sự trong công ty gia đình, vừa là người mẫu, MC.

Ban đầu chỉ là cuộc chơi tay ngang của người đẹp. Nhưng khi quán ăn vặt ngày càng hút khách, họ muốn khẳng định mình không như dư luận thường nghĩ.

“Trước đây khi đang là người mẫu, MC, tôi đột ngột về làm phụ trách nhân sự cho công ty xử lý rác thải của gia đình. Nhiều người nghi ngờ cho rằng tôi sẽ không làm được”, siêu mẫu Thu Hằng kể. Cô cho biết bây giờ, sự nghi ngờ lại tiếp tục dấy lên khi cô lại rẽ sang hướng mới, mở quán ăn để tự kinh doanh. Tuy nhiên, với tấm bằng cử nhân về quản trị kinh doanh trong tay, siêu mẫu này tin rằng cô sẽ thành công. Thậm chí cô còn nuôi tham vọng sẽ mở rộng thành một chuỗi hệ thống nhà hàng lớn trong tương lai.

oc-bong-hau2-JPG-1374658124_500x0.jpg
Hoa hậu Biển 2010 nay được biết đến với vai trò chủ quán ốc ở Hà Nội.

Còn với người mẫu Trang Trần, cô đã thu được những thành công nhất định. Quán bún đậu mắm tôm luôn duy trì một lượng khách thường xuyên, bán được 300 đến 500 suất mỗi ngày.

Để không bị phụ thuộc vào các mối hàng cũng như để tự kiểm soát chất lượng món ăn, Trang Trần đã tự mở xưởng làm đậu và làm bún của riêng quán. “Từ khi có xưởng, tôi có thể tự chủ động được nguồn hàng. Bán bao nhiêu thì sản xuất bấy nhiêu, không có chuyện hàng tồn”, Trang Trần nói.

Cô hoa hậu biển Nguyễn Thị Loan lại vừa lên báo nước ngoài, không phải để tiếp tục tôn vinh danh hiệu Hoa hậu, mà để viết về quán ốc của cô như một khám phá thú vị trên hành trình khám phá Việt Nam của tác giả.

“Nhan sắc sẽ bị bào mòn theo thời gian. Còn những lợi thế cho công việc kinh doanh như kiến thức, kinh nghiệm, kỹ năng giao tiếp thì sẽ ngày càng phát huy hiệu quả”, Hoa hậu Biển nhận định. Do đó, cô cho biết, kinh doanh là một lựa chọn bền vững và dài hạn hơn cho tương lai của những người đẹp như cô.

Source: http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nhan/hoa-hau-nguoi-dep-thanh-doanh-nhan-ban-oc-bun-dau-2854264.html

‘Đọc vị’ tổng thống Mỹ qua ngôn ngữ cơ thể

Rất nhiều chính khách, thậm chí ngay cả các tổng thống Mỹ – vốn được coi là bậc thầy trong việc sử dụng ngôn ngữ cơ thể – đôi lúc cũng bị các chuyên gia “bắt bài”

Nhiều người vẫn thường sử dụng ngôn từ để che đậy những suy nghĩ hoặc cảm xúc trong lòng mình nhưng sự thật vẫn sẽ bị phơi bày qua những hành vi, cử chỉ phi ngôn ngữ mà bản thân họ không thể kiểm soát. Sự thật ẩn giấu sau ngôn ngữ cơ thể của các chính trị gia, nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới được chuyên gia Allan Pease phân tích trong chương trình truyền hình ăn khách bậc nhất của Australia, thu hút hàng trăm triệu lượt xem. Ông hiện được coi là chuyên gia hàng đầu thế giới về ngôn ngữ cơ thể.

Trong suốt nhiều năm qua, vào mỗi kỳ bầu cử Quốc hội Australia, Allan Pease lại có những show truyền hình để phân tích ngôn ngữ cơ thể của các ứng viên. Chương trình của ông thu hút sự quan tâm không chỉ của các chính trị gia mà của rất nhiều người dân Australia. Thông qua các trường hợp, tình huống cụ thể, ông đã chỉ ra sự mâu thuẫn giữa ngôn ngữ cơ thể và lời nói, từ đó nhìn thấu được những sự thật mà người khác dù có giỏi che giấu đến đâu cũng không thể nào giấu nổi.

bill-clinton-98-1372912531_500x0.jpg
Theo phân tích của Allan Pease, ngôn ngữ cơ thể của Bill Clinton thể hiện điều ngược lại với những điều ông khẳng định trong vụ Monica Lewinsky. Trong bức ảnh được chụp hôm 26/1/1998, ông Clinton phủ nhận có quan hệ tình dục với thực tập sinh Lewinsky. Ảnh: AP.

Trong một cuộc phỏng vấn, khi trả lời câu hỏi của một nhà báo về vụ bê bối tình dục với Monica Lewinsky, Bill Clinton khẳng định: “Tôi đang nói với các bạn lại một lần nữa rằng: Tôi không có quan hệ tình dục với người phụ nữ đó, cô Lewinsky. Tôi chưa nói dối ai lần nào, chưa bao giờ. Những cáo buộc này hoàn toàn sai và tôi cần phải quay trở lại làm việc cho người dân Mỹ”.

Tuy nhiên, ngôn ngữ cơ thể của Bill Clinton lại thể hiện điều ngược lại. Theo phân tích của Allan Pease, phản ứng đầu tiên khi từ chối của con người là lắc đầu. Nếu bạn cảm thấy đồng tình bạn sẽ gật đầu, nếu bạn thấy không tán thành thì sẽ lắc đầu. Khi Bill Clinton nói không thì ông lại gật đầu. Cử chỉ đó đã phủ định lời nói của Bill Clinton.

“Nếu đúng là ông ấy vô can, ông sẽ có cử chỉ ngửa lòng bàn tay ra và lắc đầu khi nói câu đó”, Allan Pease cho biết. Allan Pease còn chỉ ra sự căng thẳng, bực bội của Bill Clinton khi bị hỏi đến vấn đề nhạy cảm này. Điều này thể hiện rất rõ qua cử chỉ Bill Clinton giơ ngón tay trỏ chém vào không trung ngay từ khi bắt đầu đầu câu chuyện.

Thông qua cách chống tay, Allan Pease cũng nhận ra những thông điệp ngầm cho thấy cảm xúc thực sự của Tổng thống Mỹ Barrack Obama. Hình ảnh đầu tiên thể hiện dấu hiệu Tổng thống Obama đang tập trung. Khi đầu tựa hẳn vào cẳng tay thì có nghĩa là đang buồn chán. Hai bàn tay chạm vào nhau đặt trước miệng chứng tỏ ông ấy không muốn nói. Ngoài ra, rất nhiều cử chỉ của bàn tay cũng được Allan Pease phân tích.

Bằng kinh nghiệm của mình, Allan chia sẻ: Nếu ai đó chống bàn tay với ngón tay trỏ hướng lên trên, gần sát với thái dương chứng tỏ người ấy đang đánh giá “Giờ tôi không thích lắm”. Nếu nắm đấm hờ đặt dưới cằm thì chứng tỏ “Tôi không thích”. Còn nếu cả khuôn mặt đặt nghiêng trên lòng bàn tay chứng tỏ “Tôi đang buồn ngủ”.

Obamaa-1372907500_500x0.jpg
Trạng thái tâm lý của Tổng thống Obama thông qua cách chống tay. Ảnh: Bloomberg.

Được biết đến với tên gọi “Ngài ngôn ngữ cơ thể”, Allan Pease là bậc thầy về giải mã hành vi của người khác thông qua ngôn ngữ cơ thể. Ông có khả năng giải nghĩa một loạt các manh mối tinh tế, khó nhận biết xuất hiện trong các cuộc họp, điện thoại, đàm phán và các tình huống gặp gỡ trực tiếp để “thấu hiểu bất kỳ ai chỉ trong vòng 5 phút”. Tuyên bố này của Allan Pease hoàn toàn không phải không có căn cứ khi mà với ông, mỗi ánh mắt, nụ cười, điệu bộ của bàn tay, hay thậm chí chỉ là một cái nhún vai đều trở thành tấm gương soi trong suốt để nhận diện con người.

“Ngôn ngữ có thể nói dối nhưng ngôn ngữ cơ thể luôn luôn nói thật”. Lý giải về điều này, Allan Pease cho rằng, con người về mặt sinh học vẫn là động vật. Giống các loài động vật khác, chúng ta vẫn phụ thuộc các định luật sinh học về phản ứng sinh học, ngôn ngữ cơ thể và phản xạ.

Loài người là loài động vật duy nhất có thể nói dối bằng từ ngữ, tuy nhiên vẫn không thể nói dối bằng ngôn ngữ cơ thể. Ngôn ngữ cơ thể của bạn thể hiện lúc bạn nói sẽ khiến người đối diện tin tưởng hay hoài nghi về những điều bạn đang nói. Bạn không thể sử dụng những ngôn ngữ cơ thể giả tạo để thay thế hay che giấu. Bởi vì nó sẽ thiếu sự đồng nhất với những cử chỉ, điệu bộ, lời nói mà bạn đang dùng.

Chẳng hạn, động tác mở lòng bàn tay ra thường gắn với sự chân thành mà chúng ta muốn bộc lộ. Tuy nhiên, khi đó là động tác cố ý, nó thường đi kèm với một nụ cười giả tạo, khiến cho tự động hành động đó gây ra mối nghi hoặc.

Ánh mắt đầy mục đích, lông mày căng lên hoặc một nụ cười ở khóe miệng, tất cả những dấu hiệu này tạo nên sự mâu thuẫn với bàn tay cởi mở và nụ cười thân thiện họ đang cố biểu hiện. Điều đó khiến cho người nghe hoài nghi về những gì người kia đang nói.

Vào ngày 13/7, Allan Pease sẽ tới Việt Nam để chia sẻ những bí mật được ông đúc kết sau hơn 30 năm nghiên cứu về ngôn ngữ cơ thể. Chương trình do Dự án Money Rain, Công ty IDT tổ chức. Allan Pease nói: “Trước khi tới Việt Nam, tôi có xem một vài chương trình truyền hình đang tạo được sức hút, trong đó đó có chương trình Giọng hát Việt. Tôi rất hứng thú với những biểu cảm của dàn huấn luyện viên trên ghế nóng. Đằng sau những lời có cánh, ngôn ngữ cơ thể của họ hé lộ rất nhiều điều về cá tính, ‘cái tôi’ nghệ sĩ cũng như tình cảm mà họ dành cho các thí sinh. Ai là người chân thành? Ai là bậc thầy trong việc điều khiển được cảm xúc? Tôi sẽ bật mí những điều này khi tôi tới Việt Nam”.

Allan Pease là Giáo sư danh dự về tâm lý học tại Trường Đại học ULIM International, thành viên của Hội nghệ thuật hoàng gia (Anh). Ông bắt đầu khởi nghiệp tại Australia từ khi mới 10 tuổi với việc bán giẻ cọ rửa đồ gia dụng và đã nhận được giải thưởng nhân viên bán hàng trực tiếp giỏi nhất ở tuổi thiếu niên. Ở tuổi 21, ông là người trẻ nhất tại Australia gia nhập đội ngũ “Bàn tròn triệu phú”.

Hơn ba thập kỷ qua, ông đã chỉ cho nhiều người cách để đạt được thành công. Các bài nói chuyện, sách, đĩa DVD, các chương trình phát thanh, show truyền hình và các lời khuyên của ông về hình ảnh cá nhân được mọi người săn lùng, từ các giám đốc kinh doanh, các chính trị gia đến biên tập viên truyền hình, các thành viên hoàng gia và các ngôi sao nhạc rock. Ông đã viết 9 cuốn sách bán chạy nhất bao gồm The Definitive Book of Body Language và Why Men Don’t Listen and Women Can’t Read Maps. Các cuốn sách của ông đã được dịch thành 52 thứ tiếng và đã bán hết hơn 25 triệu bản trên toàn thế giới. Chương trình truyền hình của ông đã thu hút hơn 100 triệu người theo dõi.

Link:

http://vnexpress.net/tin-tuc/khoa-hoc/doc-vi-tong-thong-my-qua-ngon-ngu-co-the-2842760.html

http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/gioi-sao/trong-nuoc/nha-ngon-ngu-co-the-doc-vi-huan-luyen-vien-the-voice-2847026.html

Phân tích quá trình nổi tiếng của em “Cà Tưng” dưới góc độ truyền thông (sưu tầm)

1.

PHÂN TÍCH QUÁ TRÌNH NỔI TIẾNG CỦA EM “CÀ TƯNG” DƯỚI GÓC ĐỘ TRUYỀN THÔNG

(Viết theo đơn đặt hàng của infonet – http://bit.ly/14C8qOQ)Dù vô tình hay cố ý thì cô gái này cũng đã được rất nhiều người biết đến và được quan tâm theo dõi. Tôi thì không thích con gái nên chưa coi bất cứ clip nào của cô ấy cả. Chỉ khi được nhà báo hỏi tôi mới lên mạng tìm hiểu thông tin. Nhưng ngay cả như vậy thì nickname của cô ấy với tôi cũng không có gì xa lạ. Vì trong các cuộc gặp gỡ với bạn bè tôi vẫn thấy họ thường xuyên nhắc và bàn tán rất sôi nổi.

Sau khi xem qua một lượt các bài báo, thì tôi có thể hình dung quá trình nổi tiếng của cô gái này trải qua các bước: tung clip thả rông ngực nhảy sexy nhái theo một clip nổi tiếng của Hàn Quốc, ngậm bao cao su, đóng giả làm y tá (vốn là hình ảnh quen thuộc trong các bộ phim cấp 3), đốp chát với một số bạn hot girls, tự nhiên đến sự kiện của Lam Trường và… chắc chắn còn chưa dừng lại.

Có khoảng 90 bài viết trên các tờ báo và trang tin điện tử xoay quanh cô gái này và khoảng 350 ngàn website đăng tải lại để góp phần phát tán thông tin. Để dễ hình dung, có thể so sánh với một cô gái khác cũng có danh xưng hot girl là Mai Thỏ, thì thấy rằng Mai Thỏ có 135 bài báo và 636 ngàn website nhắc tới. Tức là, dù mới “chào sân” được khoảng 2 tuần, Huyền Anh đã nhận được sự quan tâm bằng khoảng 50% so với hot girl “kì cựu” Mai Thỏ. Xét trên phương diện truyền thông, thì kết quả này không tệ một chút nào.

Lý giải nguyên nhân nổi tiếng của cô ấy thì quá đơn giản. Khi xây dựng giáo trình choOffline Truyền thông Trăng Đen cho Start-Up (by Nguyễn Ngọc Long Blackmoon) tôi có nghiên cứu hàng trăm trường hợp “gây xôn xao dư luận” và tổng kết lại thành 16 concepts (ý tưởng) truyền thông bất biến. Soi chiếu qua Huyền Anh, tôi thấy cô ấy đã sử dụng tới 5 cách là Tình dục, Khỏa thân, Gây tranh cãi, Đánh đu và Đúng thời điểm.

Lợi thế “cạnh tranh” cốt lõi của Huyền Anh là ngực khủng, dáng xinh, gương mặt đẹp, tính cách nổi loạn. Và với công chúng mục tiêu của cô ấy là đàn ông thì chẳng còn gì có thể hấp dẫn hơn. Cô gái này đã biết khai thác triệt để các thế mạnh đó của mình để thu hút đám đông. Bất cứ ai có đầy đủ các “tố chất” như vậy cũng sẽ nổi tiếng chứ chẳng riêng gì cô ấy. Chiêu trò này kia – nếu có – chỉ là để rút ngắn quá trình đó lại và đóng vai trò như một điểm bùng phát để mọi thứ bắt đầu lan truyền mạnh mẽ, còn không thì cô ấy có thể chẳng cần làm gì đặc biệt, cứ không mặc áo lót, nhe răng ra cười và lắc ngực từ clip này qua clip khác thì vẫn khiến mọi người bu lại xem rồi.

Do First Impact (Ấn tượng ban đầu) cô ấy tạo ra quá lớn, cho nên bây giờ nhất cử nhất động đều được dư luận quan tâm. Huyền Anh đã đưa cái tên của mình tới ngưỡng tự viral rồi và bây giờ cô ấy không cần làm gì hết, tất cả mọi kênh truyền thông đều bị kéo vào vòng xoáy của cô ấy và phải viết bài về cô ấy. Những tờ báo lá cải khai thác thông tin trên mọi góc độ thì không nói làm gì, nhưng ngay cả các tờ báo “đàng hoàng”, “chính thống” cũng bị buộc phải lên tiếng để… chê! Cho dù chủ ý họ không muốn thế nhưng dưới sức ép từ sự quan tâm quá đà của dư luận khi cạnh tranh thông tin giữa các báo hay từ góc độ ảnh hưởng tiêu cực đến xã hội (do người ta nghĩ thế) thì báo chí bắt buộc phải viết bài.

Rồi sẽ có nhiều công ty, doanh nghiệp, nhãn hàng mời cô ấy làm đại sứ hay tham gia chụp hình quảng cáo. Một số sự kiện sẽ mời cô ấy tới chụp hình thảm đỏ (chứ không cần tự tới như trong lễ ra mắt album mới của Lam Trường). Những người làm event họ nhanh nhạy lắm, cứ cái gì thu hút được truyền thông và dư luận thì sẽ được khai thác triệt để ngay. Đó là quy luật tất yếu không thể ngăn cản được. Mà tôi thấy cũng chẳng phải ngăn cản để làm gì. Mỗi người lựa chọn một cách sống khác nhau miễn đừng vi phạm luật pháp và những giá trị đạo đức quan trọng nhất. Những người chỉ trích cô ấy chắc gì đã không ghen tỵ và biết đâu họ đang ước gì đủ dũng cảm để làm như cô gái này.

Trước khi bắt đầu nhận lời hợp tác với một hot boy, hot girl, ca sỹ, người mẫu, diễn viên… nào đó, tôi thường nói với họ một câu rằng “nổi tiếng thì không khó, nhưng em có dám nổi tiếng không?”. Bởi vì đa số các bạn ấy chỉ nhìn thấy những hào quang, những thứ được truyền thông tô vẽ một cách lung linh và rực rỡ mà không thấy được áp lực cực lớn từ dư luận, sự đánh đổi tự do, hy sinh bản thân và những nhọc nhằn phía sau danh tiếng. Đó là lý do tại sao không thiếu các cô gái có khuôn mặt ưa nhìn, dáng người cao ráo và ngực cũng khủng chẳng thua ai mà không trở nên nổi tiếng. Vì tố chất quan trọng nhất là phải “dám nổi tiếng” thì họ không hề có.

Phân tích như vậy để thấy rằng mọi người không cần quá lo ngại rằng sự nổi tiếng của cô gái này sẽ “dạy hư” giới trẻ hay tất cả các bạn nữ khác cũng sẽ đồng loạt bắt chước không mặc áo ngực để nhảy sexy. Đừng mơ mộng rằng cuộc sống ngoài kia ai cũng đủ tự tin như vậy!

(© Nguyễn Ngọc Long Blackmoon / Truyền thông Trăng Đen)

2.

‘Bà Tưng’ lướt sóng truyền thông

[link at tuanvietnam.net]

Tác giả: KHÁNH DUY  (30/06/2013)

Cách thức “Bà Tưng” tận dụng Facebook được nổi tiếng bị đánh giá là tiêu cực, nhưng việc cô gái này nhận ra những cơ hội lớn mà truyền thông mới mở ra là tích cực.

Ai cũng có thể lên tiếng

Một cô gái biệt danh “Bà Tưng” xuất bản một đoạn clip chỉ ngắn hơn một phút lên Facebook với hình ảnh chính mình “thả rông vòng một” nhảy múa trong phòng ngủ vào ngày 16/6. Sau chưa đầy hai tuần, chỉ trên Facebook của cô, đoạn clip được hơn 30.000 người thích, gần 3.000 người chia sẻ và hơn 8.000 bình luận.

Bằng đoạn clip trên và một vài nội dung câu khách khác, Facebook của cô đã có hơn 180.000 người theo dõi. Gần như toàn bộ các tờ báo điện tử và trang thông tin điện tử lớn nhỏ đều đưa tin và nhiều bình luận về hiện tượng “Bà Tưng” và đặt bài ở những vị trí quan trọng trên trang chủ, như một sự kiện ở… tầm quốc gia.

Việc một “Bà Tưng” chỉ với công cụ mạng xã hội và các kỹ thuật PR không phức tạp đã đủ làm huyên náo cả truyền thông chính thống lẫn phi chính thống đặt ra một vấn đề lớn hơn chuyện đạo đức của một cô gái, lớn hơn cả chuyện đạo đức của một nền báo chí khi đăng tải những thông tin như vậy. Đúng hay sai, tốt hay xấu thì một thực tế đã nảy sinh: ai cũng có thể lên tiếng và được lắng nghe trên truyền thông ngày nay, nếu biết tận dụng đúng kênh và đúng cách.

Giáo sư Henry Jenskin, Viện Đại học Công nghệ Massachussetts viết: “Thế giới chúng ta đang sống là nơi mà mỗi câu chuyện, mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi thương hiệu và các mối quan hệ đều được chảy trên tất cả các kênh truyền thông khác nhau, và dòng chảy ấy được định hình và quyết định từ phòng ngủ của các cô/cậu choai choai chẳng kém gì từ phòng họp của các tập đoàn truyền thông.”

Ông đã đúng, quyết định tự khoe thân từ phòng ngủ của “Bà Tưng” đã khuynh loát truyền thông đại chúng, cho dù không có cuộc họp của ban biên tập tờ báo nào chỉ đạo phải đăng.

Bà Tưng, Facebook, truyền thông xã hội, nổi tiếng, hotgirl, nổi loạn
“Bà Tưng”, cô gái khuynh loát truyền thông thời gian qua

Chỉ năm mười năm trước, một cô gái như “Bà Tưng” không có công cụ gì để được nổi bật một cách nhanh chóng như vậy.

Giờ đây, cô có Facebook. Nếu không có Facebook, cô vẫn còn YouTube. Nếu không có YouTube, cô có Pinterest, Instagram. Mất hết, cô lại có Blogspot, WordPress, Twitter, diễn đàn mạng và vô số các công cụ truyền thông tương tác khác mà thời đại Internet đang tiếp tục mở ra.

Một thời đại truyền thông mới với nhiều tên gọi khác nhau: thời đại tương tác, kỷ nguyên truyền thông tham gia, nền văn hoá tích hợp. Cho dù ở tên gọi nào thì đặc điểm cơ bản vẫn là: quần chúng không còn là những độc giả bị động nữa, mà chủ động tham gia quá trình chọn lọc, sản xuất, bình luận và phát tán nội dung thông điệp.

“Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm”

Ở thời đại báo in, độc giả chỉ có quyền đọc lặng lẽ. Ở thời đại phát thanh, thính giả chỉ có quyền nghe lặng lẽ. Ở thời đại truyền hình, khán giả chỉ có quyền xem lặng lẽ.

Thời đại Internet phá vỡ mọi lặng lẽ. Độc giả sẽ không còn chịu “ngồi im” nữa để nghe báo đài muốn phát gì thì phát, nói gì thì nói, viết gì thì viết. Giờ đây, họ “nổi loạn” bằng những bình luận trên mạng. Không chỉ bình luận, họ tự sản xuất nội dung và xuất bản trên vô số kênh đa dạng.

Quá trình truyền thông không còn là sự phát tán một chiều, mà giờ đây là sự tương tác hai chiều và đa chiều. Kỷ nguyên dân chủ hoá thông tin được nhà nghiên cứu truyền thông Joshua Meyrowitz nhận định từ năm 1985 đã mở ra, cho phép “những người thấp nhất trong nấc thang xã hội cũng có thể tiếp cận với lượng thông tin lớn” và “tăng cường các cơ hội để thông tin được chia sẻ theo chiều ngang” thay vì phải đi qua các kênh phát chính thống theo chiều dọc.

Báo chí chính thống không còn cách nào khác ngoài phối hợp và tận dụng các công cụ truyền thông mới, về cả kỹ thuật lẫn nội dung, để tự làm mới mình, tránh rơi vào thế yếu so với sự bùng nổ của mạng xã hội. Sự hội nhập này thể hiện trong sự kiện “Bà Tưng” khi báo chí lấy thông tin từ mạng xã hội và ngược lại mạng xã hội phát tán lại các đường link từ báo chí. Quá trình này được nhà nghiên cứu truyền thông Henry Jenskin gọi là nền văn hoá tích hợp, trong đó truyền thông là sự kết hợp giữa “cả quá trình định hướng từ trên xuống của cơ quan truyền thông và định hướng từ dưới lên của người tiêu dùng”.

Sự kiện “Bà Tưng” dù bị đánh giá tiêu cực cũng là một chỉ dấu tiếp nữa cho thấy làn sóng dân chủ hoá và tích hợp thông tin đã lan toả tới Việt Nam, và sẽ tiếp tục lan toả mạnh trong thời gian tới. Làn sóng này có thể mang tới những đặc điểm tiêu cực như sự sai lệch hay bóp méo thông tin, sự phân cực và đối kháng trong bình luận, sự nổi lên của giật gân và lá cải…

Mất kiểm soát và phi tiêu chuẩn là những đặc trưng được đánh giá là thiếu tích cực của giai đoạn truyền thông mới hiện nay. Tuy vậy, cố tình ngăn chặn làn sóng ấy là bất khả, bởi nó có quy mô toàn cầu và sức mạnh hoàn toàn không kém gì sự xuất hiện của báo in hay TV vào thế kỷ trước.

Thay vì tìm cách ngăn chặn, những nhà quản lý, những người làm truyền thông và cả người tiêu dùng có thể khai thác triệt để những lợi điểm chưa từng có của truyền thông mới. Facebook không nên được nhìn nhận như một hiểm họa, mà ngược lại là kênh tiếp thị cực rẻ và hiệu quả cho doanh nghiệp và tổ chức.

Thay vì bôi bác “Bà Tưng”, doanh nghiệp và tổ chức có thể đặt câu hỏi liệu có cách nào không để qua Facebook sản phẩm và dịch vụ của mình có thể được công chúng biết tới nhanh như thế, và rẻ như thế. Thay vì bỉ bai “Bà Tưng”, các nhà hoạt động xã hội có thể tự hỏi liệu có cách nào để tiếng nói của họ được lắng nghe rộng rãi như thế thông qua truyền thông mới.

Các nhà quản lý phải cưỡi lên ngọn sóng dân chủ hoá thông tin này, thay vì đi ngược lại dòng chảy của nó. Bởi nói như Đặng Tiểu Bình khi đối mặt với những biểu hiện tiêu cực của quá trình đổi mới Trung Quốc vào những năm 80 của thế kỷ trước: “Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm”.

Chặng đường 10 năm ca hát của ‘nữ hoàng phòng trà’ Lệ Quyên (2003-2012)

Cách đây khoảng 10 năm, người yêu âm nhạc Hà Nội và cả nước còn ít biết đến cái tên Lệ Quyên, một cô ca sĩ phòng trà. Nhưng thời gian một vài năm gần đây, Lệ Quyên đã có những bứt phá bất ngờ.

 

Với giọng ca khỏe và đầy cảm xúc, cô ca sĩ Hà Nội đã dần lấy được vị trí của mình trong lòng người yêu âm nhạc với những album: Giấc mơ có thật, Lời yêu còn mãi, Khúc tình xưa, Tình khúc yêu thương
Lệ Quyên là ca sĩ dòng nhạc nhẹ của Việt Nam. Cô tên thật là Vũ Lệ Quyên. Lệ Quyên sinh ngày 2/4/1981 tại Hà Nội.

 

Lệ Quyên có một thời gian dài sinh sống và biểu diễn tại Hà Nội. Hiện nay Lệ Quyên đang thực hiện bước tiến trong sự nghiệp của mình tại Thành Phố Hồ Chí Minh.

 

Năm 2002

 

 

Lệ Quyên theo học Đại học Văn hóa Hà Nội. Sự nghiệp ca hát chuyên nghiệp của cô chỉ bắt đầu từ năm 2002 khi được chọn tham gia hát bài hát của nhà tài trợ cho “See game 22” tại Việt Nam.

 

Có chất giọng tốt cùng ngoại hình khá, Lệ Quyên được xem là giọng ca Hà Nội được khán giả phía Nam đón nhận nhanh chóng với mật độ “ăn bài” khá cao. Tuy nhiên, cô vẫn chỉ được xem là ca sĩ thị trường bị giới chuyên môn “hắt hủi”.

 

Năm 2005

 

Lệ Quyên cho ra mắt khán giả album đầu tay, “Giấc mơ có thật” đưa tên tuổi lạ lẫm của cô đến với khán giả yêu nhạc cả nước. Thành công của album cũng giúp cho Lệ Quyên có chỗ đứng ở thị trường ca nhạc Sài Gòn rộng lớn với luợng khán giả riêng ổn định. Nhiều ca khúc đã trở thành hit ca khúc của năm như: Giấc mơ có thật, Thôi đừng chiêm bao, Trăng chiều, Hãy trả lời em…

 

Lệ Quyên hát “Hãy trả lời em” trên sân khấu Làn sóng xanh 2005
Top 10 ca khúc được yêu thích nhất do khán giả bình chọn

 

Năm 2006

 

Album: Lời ăn năn muộn màng- Trái tim buồn

 

Sau khi phát hành album vol.1, Lệ Quyên có một thời gian vắng bóng mặc dù cô vẫn phát hành album chung với nam ca sĩ Hoàng Thiên Long, một số bài hát tiền chiến trong album “Mắt biếc” cùng với nam ca sĩ Tùng Dương và Tuấn Hiệp.

 

Tuy nhiên, một số ca khúc song ca của Lệ Quyên đã nhận được sự yêu mến của khán giả. Các ca khúc song ca nổi tiếng của Lệ Quyên bao gồm: Con đường màu xanh (với Lê Hiếu), Tình yêu thần thoại (với Đan Trường), Như mùa thu qua (với Lam Trường), Vì anh đánh mất (với Hồ Ngọc Hà).

 

Năm 2007

 

Sau 2 năm khá im hơi lặng tiếng, cô ca sĩ “triển vọng” của Hà Nội
Lệ Quyên trở lại với album Vol 2 “Lời yêu còn mãi”

 

Năm 2008

 

Lệ Quyên phát hành album “Như giấc chiêm bao” với Tuấn Hưng
Đã có những khoảng thời gian, Lệ Quyên và Tuấn Hưng gây khá nhiều tò mò về tình cảm giữa họ: tình bạn – tình yêu. Nhưng khi album “Như giấc chiêm bao” ra mắt công chúng năm 2008, mọi nghi ngờ đều qua đi, để lại là một tác phẩm âm nhạc, chứng minh cho sự ăn ý cũng như tình bạn, tình đồng nghiệp giữa hai người.

 

Năm 2009

 

 

Bẵng hơn ba năm vắng bóng trên thị trường âm nhạc TP.HCM, với công việc kinh doanh đang trên đà phát triển và đã ở “tuổi băm”, có người cho rằng Lệ Quyên đã an phận bỗng nhiên cô ca sĩ gốc Hà Nội này tổ chức giới thiệu với công chúng nghe nhạc album Vol 3 – “Nếu như ngày đó” với nhiều tâm huyết và kế hoạch trở lại sân khấu Sài Gòn.

 

 

Tiếp đó, Lệ Quyên cho ra mắt album “Lệ Quyên Acoustic”. Với Lệ Quyên Acoustic, không gian âm nhạc được cô đọng lại để làm nổi bật lên cái sâu lắng, nồng nàn trong từng phát âm, từng hơi thở, từng nét ngân giọng đặc trưng của Lệ Quyên.

 

Ca khúc “Lầm lỡ” của Lệ Quyên được chọn làm nhạc nền cho bộ phim
truyền hình “13 nữ tù nhân” phát sóng trên kênh VTV3 của Đài truyền hình Việt Nam

Năm 2010

 

Ấp ủ từ lâu để thực hiện album nhạc xưa, Lệ Quyên hoàn thành được mong ước của mình. Một album “Khúc Tình Xưa” với 12 ca khúc nhạc xưa do chính cô biên tập và sự trợ giúp của một ekip chuyên nghiệp ra đời. Những ca khúc xưa cũ được Lệ Quyên thổi “hồn” trong từng câu hát, nắn nót trong từng nốt trầm và buông lơi khi có quãng ngân dài đầy mùi mẫn.

 

Năm 2010, CD nhạc xưa ” Album Khúc tình xưa”  mang âm điệu uyển chuyển của Lệ Quyên

 


Lệ Quyên được lọt vào top 10 ca sĩ Topten Làn Sóng Xanh năm 2010

 


Đặc biệt, thời gian này cô hay xuất hiện bên cạnh một người đàn ông (sau này là chồng cô)

 

Năm 2011

 

Ngày 1/1/2011, Lệ Quyên bất ngờ tổ chức đám cưới khi mang bầu ở tháng thứ 6

 


Dù vừa sinh con chưa bao lâu, ngày 19/5 Lệ Quyên
đã chính thức phát hành album “Để nhớ một thời ta đã yêu”

 

“Để nhớ một thời ta đã yêu” là album mà Lệ Quyên thu âm trước khi sinh em bé và cũng là một trong những công việc chuẩn bị khi cô nghỉ một thời gian khá dài để sinh con.

 

Lệ Quyên khiến cho nhiều người bất ngờ khi cô ngày càng
xinh đẹp với thân hình thon gọn hơn cả trước khi sinh con

 

Tiếp tục tung các cú bùng nổ, Lệ Quyên cho ra mắt album “Khúc tình xưa 2”

 

Thành công ấn tượng của album “Khúc tình xưa” là động lực cho Lệ Quyên theo đuổi dòng nhạc xưa. Album “Khúc tình xưa 2 – Trả lại thời gian” cùng một liveshow giới thiệu album này tại Nhà hát Thành phố Tp.HCM được tổ chức vào 25/12.

 

Liveshow này có sự góp mặt của các khách mời nổi tiếng của dòng nhạc xưa

 


Đây cũng là liveshow đầu tiên trong sự nghiệp ca hát của Lệ Quyên

Năm 2012

 

Lệ Quyên ra album “Tình khúc yêu thương“. Đầu tư nghiêm túc cho những ca khúc dường như đã “bỏ quên” nên khi vào phòng thu, Lệ Quyên đã hát bằng chính cảm xúc của mình. Album là 12 bản tình ca xuất sắc trong vòng 15 năm trở lại đây.

 

Album Lệ Quyên – Tình Khúc Yêu Thương

 

Tháng 6/2012 liveshow thứ 2 trong sự nghiệp mang tên “Tình khúc yêu thương”

 


Khán giả được xem phần trình diễn của 5 giọng ca nữ:
Lệ Quyên,Thu Minh, Hồ Ngọc Hà, Hiền Thục, Uyên Linh

 

Sau gần 5 tháng chuẩn bị, mới đây DVD liveshow Tình khúc yêu thương của Lệ Quyên đã chính thức phát hành trên toàn quốc.

 


Tháng 11/2012 DVD liveshow 2 “Tình khúc yêu thương” ra mắt với khán giả yêu nhạc

 

Sau khi ra mắt DVD liveshow, Lệ Quyên sẽ tiếp tục thực hiện đêm nhạc riêng vào ngày 8/12/2012 tại TP. HCM.

Source: http://giaitri.tinmoi.vn/chang-duong-10-nam-ca-hat-cua-nu-hoang-phong-tra-le-quyen-d3755.html