Category Archives: Think

Câu chuyện về lỗ đạn của Abraham Wald

Trong thế chiến thứ II, không lực Anh và Hoa Kỳ rất lo lắng khi nhiều máy bay của họ bị bắn hạ. Họ muốn bọc sắt thêm vào những chỗ trọng yếu trên máy bay nhưng không biết nên bọc vào chỗ nào.

Abraham Wald – nhà toán học nghiên cứu về thống kê người Hungary lúc đó được thuê để làm việc này, và ông đã đánh dấu các vết đạn trên các máy bay sau khi ra trận quay về. Ông phát hiện hai khu vực quan trọng trên thân máy bay – phần động cơ chỗ giữa đôi cánh và chỗ giữa hai đuôi là nơi CÓ ÍT VẾT ĐẠN HƠN cả. Ông quyết định bọc thép vào những chỗ này, chỗ mà có ít vết đạn hơn.

Tại sao ông lại làm vậy? Theo lẽ thông thường thì phải gia cố những chỗ có nhiều vết đạn nhất chứ? Theo Wald, vì máy bay trúng đạn một cách ngẫu nhiên, những chiếc ông khảo sát đều là những chiếc đã quay trở về được, có nghĩa là dù dính đạn nhưng chưa bị rơi. Như vậy chính những lỗ đạn ông KHÔNG NHÌN THẤY trên những chiếc không trở về mới là nguyên nhân làm máy bay rơi và là vị trí cần tăng cường bảo vệ.

Read more: https://medium.com/@penguinpress/an-excerpt-from-how-not-to-be-wrong-by-jordan-ellenberg-664e708cfc3d#.oengbx3n9

 

The Editor, Unsung Hero of Great Storytelling

The editor: a job that if done well goes unnoticed. To be a good editor, one must feel the rhythm of a scene, be able to convey seamless emotion, and convince you, the viewer, of the truth unfolding on the screen. In this super-cut by Every Frame a Painting, the job of the editor is broken down by example. The greatest scenes in cinema would be lifeless without the masterful and instinctual slicing and splicing made by the editor.

“There is an in-built relationship between the story itself and the rhythm by which you tell it,” says noted Editor Walter Murch. “Editing is 70% about rhythm,” he estimates. The greatest storytellers can use this principle of rhythm to draw you into the story. Predominantly in the smallest nuances of life portrayed on screen, the flow of the editor’s cut is what allows you to enter the world created. It is an instinct: knowing when to cut at the right moment and when to wait. “One of the things Marty has always encouraged me to do is to hold the scene just a little too long,” remembers Thelma Shoonmaker from working with famed director Martin Scorsese. Each decision to hold or cut can have dramatically different effects on the viewer.

A great editor considers many great questions. How is the emotion playing out? How many frames does a specific feeling need? Considering each and every move of the story being told allows room for a viewer to enter the world being depicted. The editor operates on instinct; it’s a natural process of knowing when to cut. The best editors are the ones that can feel the story. So, If editing is so instinctual, how do you learn it? Every Frame a Painting answers this question and will change the way you consider your favorite films.

[via Every Frame A Painting]

 

Comment from web: When to cut and when to keep rolling! I just come back for youtube watching the new Tony Zhou’s video essay and I find this article ! Such a great way to continue the conversation ! Thank you ! So I will to this sentence of yours : “It is an instinct: knowing when to cut at the right moment and when to wait”. It shows us how much an editing is personal. Some people are focussing of moving the plot forward to tell their story and some are more contemplative filling no shame to old their shots. A very good exemple of that is the video essay : What is neorealism ?

 

Source: https://fstoppers.com/video/editor-unsung-hero-great-storytelling-130221

Alexander Jodorowsky’s 82 Commandments For Living

If you’re a fan of science fiction or the films of David Lynch, you’ve surely seen the 1984 film adaptation of Frank Herbert’s cult classic sci-fi novel, Dune (though Lynch himself may prefer that you didn’t). And indeed, it’s very likely that, by now, you’ve heard the incredible story of what Dune might have been, had it been directed ten years earlier by psychedelic Chilean filmmaker, writer, composer, and psychotherapist Alejandro Jodorowsky. Perhaps you even caught Jonathan Crow’s post on this site featuring Jodorowsky’s proposed storyboards—drawn by French artist Moebius—for what would most certainly would have been “a mind-bogglingly grand epic” of a movie. Alas, Jodorowsky’s Dune never came about, though it did later lead to the documentary Jodorowsky’s Dune, which Matt Zoller Seitz pronounced “a call to arms for dreamers everywhere.”

utopiales_2011_alejandro_jodorowsky_16

Continue reading

Con muốn làm chiếc điện thoại

Con muốn làm chiếc điện thoại

Buổi tối, một cô giáo tiểu học ngồi chấm bài. Trong khi đó, chồng cô mải mê cầm điện thoại chơi game giải trí sau một ngày làm việc bận rộn. Xung quanh thật im lặng. Người chồng ngẩng lên và nhìn thấy vợ mình đang khóc.

“Hôm qua em cho lũ trẻ bài tập làm văn về nhà với chủ đề – Ước mơ của con”- cô giáo nức nở nói.

“Ừ, nhưng sao mà em khóc?” người chồng hỏi mắt vẫn không ngừng liếc trò chơi dang dở trên điện thoại của mình.

“Nghe này… cô giáo bắt đầu đọc bài văn:

“Ước mơ của con là trở thành một chiếc điện thoại di động. Bố mẹ con yêu điện thoại di động lắm. Bố về nhà sau một ngày làm việc, bố sẽ dành thời gian cho điện thoại di động mà không phải là cho con. Khi bố mẹ đang làm điều gì đó quan trọng và điện thoại di động kêu, họ sẽ chạy tới nghe nó, nhưng con thì không được như thế… ngay cả khi con khóc. Họ chơi với điện thoại di động, mà không phải là với con. Khi họ nói chuyện điện thoại, họ sẽ không thèm nghe con, mặc dù con đang nói với họ điều gì đó quan trọng. Vì thế con ước được trở thành điện thoại di động.“

Người chồng im lặng một lúc rồi hỏi: “Đứa bé nào viết bài văn này?”

Cô giáo nhìn chồng nghẹn ngào nói nhỏ: “Con của chúng ta!”.

Chiếc điện thoại vô tri không cho bạn tình yêu, cũng không cho bạn hạnh phúc…

Và nếu bạn đang đọc câu chuyện này vào buổi tối, xin hãy đọc nốt rồi ném chiếc điện thoại vào gầm tủ để quay sang mỉm cười với thiên thần nhỏ đang chờ đợi bạn!

Câu đố hóc búa của Einstein chỉ 2% dân số giải được

Vào cuối thế kỉ 19, Einstein ra câu đố này và nói rằng chỉ có nhiều nhất là 2% dân số trên thế giới giải được. Bạn có muốn vào con số ít ỏi thế không? Nếu giải được thì chỉ số IQ của bạn không dưới 140 đâu nhé.

Giả thiết:

1. Có 5 ngôi nhà, mỗi nhà có một màu khác nhau.

2. Trong mỗi nhà ở một người có quốc tịch khác nhau.

3. Mỗi cư dân chỉ thích một loại nước uống, hút thuốc một hãng và nuôi một con vật trong nhà.

4. Cả 5 cư dân không có cùng thích một loại nước uống, hút thuốc cùng một hãng hay nuôi cùng một con vật trong nhà như người hàng xóm của mình.

Câu hỏi: Ai nuôi cá?

Bạn có thêm các chỉ dẫn sau:

1. Người Anh ở trong nhà màu đỏ.

2. Người Thuỵ Điển nuôi chó.

3. Người Đan Mạch thích uống trà.

4. Ngôi nhà màu xanh lá cây nằm bên trái ngôi nhà màu trắng.

5. Người ở nhà màu xanh lá cây thích uống cà phê.

6. Người hút thuốc hiệu Pall Mall nuôi chim.

7. Người ở nhà màu vàng hút thuốc hiệu Dunhill.

8. Người ở nhà nằm giữa thích uống sữa.

9. Người Na-uy ở nhà đầu tiên.

10. Người hút thuốc hiệu Blends ở cạnh nhà người có nuôi mèo.

11. Người có nuôi ngựa ở cạnh nhà người hút thuốc hiệu Dunhill.

12. Người hút thuốc hiệu Blue Master thích uống bia.

13. Người Đức hút thuốc hiệu Prince.

14. Người Na-uy ở cạnh nhà màu xanh lơ.

15. Người hút thuốc hiệu Blends có người hàng xóm thích uống nước khoáng.

Đáp án của câu đố này: Người Đức nuôi cá

Xem thêm:

– Những bài toán hóc búa nhất thế giới

– Những mẹo “tính nhẩm” cực thú vị bạn không thể tìm thấy trong sách giáo khoa

Khẩu hiệu của Trung Nguyên vô nghĩa về truyền thông?

Nội dung nổi bật:

– Ông Nguyễn Thanh Sơn, Tổng giám đốc T&A Ogilvy cho rằng: “Sẽ rất khó để mọi người tin theo rằng giá trị thực sự của Trung Nguyên là “tính sáng tạo” nếu như Trung Nguyên vẫn giữ màu sắc ảm đạm và âm u trong màu chủ đạo như hiện nay, rất khó để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như họ vẫn viết ra những lời lẽ đại ngôn đao to búa lớn và phần lớn là vô nghĩa…”.

– Kêu gọi lòng yêu nước, ủng hộ hàng nội một cách rầm rộ có thể tăng cường nhận biết về thương hiệu Trung Nguyên, nhưng sẽ làm công chúng lẫn lộn và cuối cùng là nhầm lẫn những giá trị cốt lõi của thương hiệu này

– Muốn “dẫn dắt” người tiêu dùng, một thương hiệu phải có một “lý tưởng lớn”, hay nói một cách khác, nó phải có một cách nhìn riêng, một quan điểm riêng của nó đối với thế giới.

Những ồn ào mà ông chủ cà phê Trung Nguyên tạo ra trong thời gian gần đây cho thấy phản ứng của một cái nhìn có thể nói là thiển cận của một số thương hiệu Việt Nam trước sự hiện diện của các thương hiệu toàn cầu lớn.

Thay vì tìm hiểu để học hỏi, tìm ra một “đại dương xanh” để cạnh tranh thì ông Vũ lại dè bỉu uy tín thương hiệu đã được toàn thế giới công nhận của họ.

Cũng trong năm 2003, khi tôi “chất vấn” “chiến lược gia” cho thương hiệu cà phê Trung Nguyên về bản sắc thương hiệu của họ, tôi đã không có được câu trả lời. Đòi hỏi người tiêu dùng hiện đại thể hiện tinh thần yêu nước của họ bằng cách sử dụng sản phẩm của mình là một cách “thương mại hóa” lòng yêu nước của người dân vì lợi ích cá nhân một cách không sòng phẳng.

Đó là lý do tôi tin trừ phi có những thay đổi mang tính cách mạng, thương hiệu quán cà phê Trung Nguyên rất khó có thể cạnh tranh với các thương hiệu toàn cầu như Starbucks.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ, người sáng lập Tập đoàn Cà phê Trung Nguyên – Ảnh Vneconomy

Vậy thì Trung Nguyên (hoặc những thương hiệu khác của Việt Nam) nên làm gì nếu muốn thực sự cạnh tranh được với những thương hiệu quốc tế đã và sẽ tiếp tục thâm nhập thị trường Việt Nam?

Trước tiên, anh Đặng Lê Nguyên Vũ nói đúng, để thành công cần phải có một câu chuyện thương hiệu hấp dẫn người tiêu dùng. Nhưng trong thời đại cạnh tranh hiện nay, “một câu chuyện thương hiệu hấp dẫn” không đủ.

Muốn “dẫn dắt” người tiêu dùng, một thương hiệu phải có một “lý tưởng lớn”, hay nói một cách khác, nó phải có một cách nhìn riêng, một quan điểm riêng của nó đối với thế giới, và phải có một cái nhìn vào bên trong thương hiệu của mình để tự hỏi “liệu thương hiệu (chứ không phải sản phẩm) của tôi sẽ đem lại điều gì tốt đẹp cho Việt Nam và thế giới?”.

Thưở ban đầu, những lý tưởng lớn còn mang tính “chức năng”: Ford tin rằng nước Mỹ sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu không chỉ tầng lớp thượng lưu quí tộc mà mỗi gia đình Mỹ đều có một chiếc xe ô-tô (đó là lý do tại sao người ta gọi ông là người “dân chủ hóa” ngành xe hơi). Bill Gates tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu như mỗi một người đều có một máy tính chứ không chỉ những viện nghiên cứu hay trường đại học. Viettel tin tưởng rằng Việt Nam sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu như tất cả mọi người đều được dùng điện thoại di động.

Nhưng càng về sau, những giá trị này càng mang tính tinh thần, hay “lợi ích cảm tính”: Starbucks tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu con người luôn có một nơi thứ ba để suy ngẫm. Fanta tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu con người lớn chậm đi và có nhiều thời gian hơn cho tuổi thơ. Louis Vuitton tin rằng con người sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu họ phục hưng sự lãng mạn của những chuyến du hành. Adidas tin rằng thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu con người tin rằng không có gì không thể.

Đó đều là những giá trị mang tính nhân văn, nhưng những giá trị mang tính nhân văn như vậy đều xuất phát từ hiểu biết sâu sắc của họ về những giá trị mà thế giới đang thiếu, chưa quan tâm hay đánh mất dần đi, đồng thời, những giá trị nhân văn này cũng giao thoa với những giá trị cốt lõi của thương hiệu mà họ sở hữu.

Cho nên, nếu như coi “sức sáng tạo” là giá trị mà Trung Nguyên đưa tới cho đất nước và con người Việt Nam (hay cho thế giới) thì cần phải đi tiếp một bước nữa sâu hơn: quan điểm về “sức sáng tạo” của Trung Nguyên là gì, lợi ích cảm tính mà “sức sáng tạo” sẽ đóng góp cho xã hội hay con người Việt Nam là gì, và làm cách nào để “thu hẹp hóa” và “cá biệt hóa” quan điểm của Trung Nguyên về tính sáng tạo, điều mà chúng ta thấy Đặng Lê Nguyên Vũ chưa làm được.

Nhưng vấn đề ở chỗ, một “lý tưởng lớn” chỉ được mọi người tin, ủng hộ và cùng theo đuổi nếu như lời nói đi đôi với việc làm (walk the walk and talk the talk).

Sẽ rất khó để mọi người tin theo rằng giá trị thực sự của Trung Nguyên là “tính sáng tạo” nếu như Trung Nguyên vẫn giữ màu sắc ảm đạm và âm u trong màu chủ đạo như hiện nay, rất khó để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như họ vẫn viết ra những lời lẽ đại ngôn đao to búa lớn và phần lớn là vô nghĩa như “Cà phê là Báu vật của Trời đất, là Di sản của Nhân loại và Giải pháp của Tương lai””, sẽ rất khó để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như câu khẩu hiệu của họ “chỉ có thể là Trung Nguyên” nghe như vừa len lén ôm xuống từ câu khẩu hiệu nổi tiếng “chỉ có thể là Heineken”, sẽ rất khó để có thể để người ta tin ở “tính sáng tạo” của Trung Nguyên nếu như họ vẫn tiếp tục sử dụng đội ngũ “người ảnh hưởng” mang đậm màu sắc hàn lâm già cỗi như hiện nay.

Lời nói không được chứng thực bằng việc làm, không nhất quán với thể hiện bên ngoài sẽ khó được công chúng chấp nhận và tin tưởng. Và vậy thì “lòng yêu nước” đứng ở đâu trong giá trị “tính sáng tạo”? Hãy bỏ qua việc đánh giá sự láu cá của ông chủ cà phê Trung Nguyên trong việc đòi hỏi thương hiệu của mình được “bao cấp” thêm “lòng yêu nước”-nhưng chỉ đứng thuần túy trên góc độ truyền thông, thì cùng một lúc xây dựng hai thông điệp hướng tới xã hội là điều hoàn toàn nên tránh.

Kêu gọi lòng yêu nước, ủng hộ hàng nội một cách rầm rộ có thể tăng cường nhận biết về thương hiệu Trung Nguyên, nhưng sẽ làm công chúng lẫn lộn và cuối cùng là nhầm lẫn những giá trị cốt lõi của thương hiệu này, và chính điều đó sẽ dẫn đến việc Trung Nguyên đánh mất bản sắc của thương hiệu mình, một bản sắc mà có thể có một số người cho rằng Trung Nguyên chưa bao giờ có (để lo đánh mất)

 

Đây cũng là điều thứ hai mà các thương hiệu nội địa cần tránh, nếu như thực sự họ có tham vọng xây dựng một thương hiệu toàn cầu. Đó là cái mà năm 2006, trong phát biểu nhân kỷ niệm 10 năm tập đoàn Ogilvy đặt chân vào Việt Nam, tôi gọi là cái bẫy “hội chứng thương hiệu Việt”.

Những suy nghĩ và phát biểu mang màu sắc “dân tộc chủ nghĩa” khó có chỗ đứng trong một thế giới phẳng như hiện nay- thế giới luôn hoan nghênh và chấp nhận những bản sắc riêng biệt- văn hóa thế giới hiện nay là một bức tranh khảm đa màu sắc, và mỗi một sợi chỉ là một màu sắc riêng biệt của một dân tộc, thậm chí một cá nhân-nhưng thế giới hiện đại mở ra đón nhận chứ không chấp nhận loại trừ.

Quay lưng lại với những giá trị chung của thế giới, dựa vào “tính lạ” của xuất xứ sản phẩm (“sản xuất từ vùng cao nguyên của Việt Nam”) trong khi sức hấp dẫn của “tính lạ” đó còn nhiều tranh cãi, một thương hiệu khó có thể thành công trong thị trường toàn cầu này.

Điều thứ ba, và cũng là điều cuối cùng mà tôi muốn nói, đó là một thương hiệu phải hiểu rằng, đừng hi vọng sự xuất hiện của anh ở thị trường thế giới là tấm passport đảm bảo cho thành công của anh và là cái cớ để anh lờ đi những thất bại ở thị trường nội địa. Làm sao anh có thể thành công ở một thị trường xa lạ với anh về văn hóa, nhận thức, tập quán, ngôn ngữ nếu như anh chưa chinh phục được khách hàng của thị trường nội địa? Mở một vài cửa hàng ở Nhật Bản, Singapore, Mỹ và gọi đó là “chinh phục thị trường thế giới” chỉ là một ảo tưởng mà thôi.

TheoNguyễn Thanh Sơn, T&A Ogilvy
Qua: Infonet

Source: http://www.brandsvietnam.com/2857-Khau-hieu-cua-Trung-Nguyen-vo-nghia-ve-truyen-thong

Hoa hậu, người đẹp thành “doanh nhân” bán ốc, bún đậu

Gặp người mẫu Trang Trần ở trên sàn diễn, nhìn cô điệu đà trong bộ váy diêm dúa, không ai nghĩ rằng một lát sau, cô sẽ đeo tạp dề vào lao vào bếp tất bật rán đậu, rán cốm cho khách.

Tự nhận mình là một trong những người đầu tiên khơi mào trào lưu bún đậu mắm tôm ở Sài thành, người mẫu Trang Trần cho biết cô quyết định mở quán trước hết là để phục vụ nhu cầu “nghiện” món ăn này của bản thân.

Bên cạnh đó, khủng hoảng kinh tế khiến thu nhập từ nghề người mẫu sụt giảm trong hai năm gần đây. Thấy “cát sê” ngày một giảm, cô quyết định mở quán từ tháng 8/2012 và nhanh chóng thấy rằng đây là một hướng đi đúng.

Cũng là một siêu mẫu và cũng chọn hướng đi giống hệt Trang Trần, ba tháng nay Thu Hằng có thêm một vai trò mới là chủ quán bún đậu mắm tôm. Trong khi quán của Trang Trần hướng đến mọi đối tượng khách hàng, “cơ ngơi” của Thu Hằng lại cách bài trí riêng để phù hợp với dân văn phòng.

Nằm trong trào lưu người đẹp mở quán ăn vặt, Hoa hậu Biển Nguyễn Thị Loan khiến nhiều người bất ngờ khi mở một quán ốc “mini” với diện tích chưa đến 10 mét vuông, nằm trong con ngõ nhỏ tại Hà Nội.

Lý giải vì sao không chọn những lĩnh vực khác “sát sườn” với danh hiệu Hoa hậu hơn như hàng hiệu, thời trang, cô cho biết mở quán ốc không cần nhiều vốn. Món này cũng không kén người ăn, quán không cần cầu kỳ, nên có vẻ phù hợp nhất với người non nớt về kinh nghiệm buôn bán, sắp ra trường như cô.

Trang-Tran-a-1374658124_500x0.jpg
Người mẫu Trang Trần trên sàn diễn và khi quay về với quán bún đậu mắm tôm của mình.

Nghề người mẫu, đi dự event có thể mang lại “cát sê” nghìn đô. Tuy nhiên, giờ đây cả ba người đẹp đều hài lòng với công việc bán đồ ăn vặt, thu tiền lẻ vài chục nghìn đồng mỗi phần. Ở quán của Trang Trần, một suất bún đậu đầy đủ có giá 65.000 đồng, hay quán ốc của Hoa hậu Nguyễn Thị Loan, giá các món dao động từ 65.000 đến 95.000 đồng một đĩa.

“Cái chính là sự ổn định. Cát sê từ việc đi diễn, đi show không phải có liên tục. Trong khi thu nhập từ quán lúc nào cũng đều đều”, người mẫu Trang Trần cho biết.

Thu nhập từ nghề người mẫu không hẳn cao. “Chụp hình cho nhãn hiệu, đi dự event thì còn được. Còn chụp hình cho tạp chí nhiều khi chỉ đủ xăng xe đi lại. Đi dự chương trình truyền hình thì còn “lỗ” tiền son phấn, quần áo”, Trang Trần kể. Một năm nay, quán bún đậu đã mang lại nguồn thu ổn định, cho phép cô có thể dùng toàn bộ số tiền cát sê mang đi làm từ thiện.

thu-hang-1374658124_500x0.jpg
Người mẫu Thu Hằng vừa là chủ quán bún đậu mắm tôm, vừa phụ trách nhân sự trong công ty gia đình, vừa là người mẫu, MC.

Ban đầu chỉ là cuộc chơi tay ngang của người đẹp. Nhưng khi quán ăn vặt ngày càng hút khách, họ muốn khẳng định mình không như dư luận thường nghĩ.

“Trước đây khi đang là người mẫu, MC, tôi đột ngột về làm phụ trách nhân sự cho công ty xử lý rác thải của gia đình. Nhiều người nghi ngờ cho rằng tôi sẽ không làm được”, siêu mẫu Thu Hằng kể. Cô cho biết bây giờ, sự nghi ngờ lại tiếp tục dấy lên khi cô lại rẽ sang hướng mới, mở quán ăn để tự kinh doanh. Tuy nhiên, với tấm bằng cử nhân về quản trị kinh doanh trong tay, siêu mẫu này tin rằng cô sẽ thành công. Thậm chí cô còn nuôi tham vọng sẽ mở rộng thành một chuỗi hệ thống nhà hàng lớn trong tương lai.

oc-bong-hau2-JPG-1374658124_500x0.jpg
Hoa hậu Biển 2010 nay được biết đến với vai trò chủ quán ốc ở Hà Nội.

Còn với người mẫu Trang Trần, cô đã thu được những thành công nhất định. Quán bún đậu mắm tôm luôn duy trì một lượng khách thường xuyên, bán được 300 đến 500 suất mỗi ngày.

Để không bị phụ thuộc vào các mối hàng cũng như để tự kiểm soát chất lượng món ăn, Trang Trần đã tự mở xưởng làm đậu và làm bún của riêng quán. “Từ khi có xưởng, tôi có thể tự chủ động được nguồn hàng. Bán bao nhiêu thì sản xuất bấy nhiêu, không có chuyện hàng tồn”, Trang Trần nói.

Cô hoa hậu biển Nguyễn Thị Loan lại vừa lên báo nước ngoài, không phải để tiếp tục tôn vinh danh hiệu Hoa hậu, mà để viết về quán ốc của cô như một khám phá thú vị trên hành trình khám phá Việt Nam của tác giả.

“Nhan sắc sẽ bị bào mòn theo thời gian. Còn những lợi thế cho công việc kinh doanh như kiến thức, kinh nghiệm, kỹ năng giao tiếp thì sẽ ngày càng phát huy hiệu quả”, Hoa hậu Biển nhận định. Do đó, cô cho biết, kinh doanh là một lựa chọn bền vững và dài hạn hơn cho tương lai của những người đẹp như cô.

Source: http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nhan/hoa-hau-nguoi-dep-thanh-doanh-nhan-ban-oc-bun-dau-2854264.html